Từ đường quốc
lộ 1A dọc theo triền đê sông Lèn khoảng một km là đến làng tôi. Làng hình chữ
nhất, chạy dài theo dòng sông, phía trước làng là bãi bờ phù sa quanh năm rau
trái xanh tốt. Đường làng tôi cũng chạy dọc theo dòng sông, hai bên đường là
hàng rào dứa dại, nhục nhoàn, cây nhãn, cây duối tươi xanh. Đường làng đất cát
pha mát lịm, tuổi trẻ chăn trâu chúng tôi quần đùi chân đất chạy nhảy trên
đường suốt ngày mà chẳng hề sây sứt tí nào. Loại đất phù sa mịm màng của đường
làng thật là tuyệt, mùa mưa nước không động thành vũng mà chảy tuột đi càng làm
cho mặt đường phẳng phiu hơn; mùa nắng đường khô ráo nhưng không có bụi nhiều
như các con đường quê khác. Khổ nhất là mùa lũ đường làng bị ngập hoàn toàn,
dân làng tôi lội bì bõm đi chợ, đi làm, nước lên to đường làng không lội được
đành phải dùng thuyền nan để tham gia giao thông. Đến khi nước lũ rút đi mặt
đường chỉ toàn là đất phù sa nhão nhoét, bùn lầy lội khủng khiếp, dân làng tôi
lại phải hò nhau mang thùng gàu chậu, xẻng cuốc ra nạo vét bùn phù xa chờ nắng
lên khô đường để giao lưu trong thôn xóm dễ dàng hơn. Làng tôi ở ngoại đê, hầu
như năm nào cũng chịu cảnh lũ lụt, đường làng lầy lội khó đi một thời gian dài
thế mà dân làng tôi vẫn yêu quê hương, luôn tìm mọi cách khắc phục, chung sống
với lũ lụt và bám trụ với thôn quê. Sau mỗi cơn lũ đi qua, dân làng lại gánh
đất đắp đường, tôn cao thêm đường làng, ngõ xóm để giảm bớt những phiền hà từ
các cơn lũ mang đến. Tuổi thơ tôi gắn bó với đường làng, hàng ngày tôi đi học,
đi làm, chăn trâu, cắt cỏ trên con đường mến yêu của làng mình, bước chân của
tôi để lại dấu ấn của một thời gian khổ, khó khăn in trên đường làng cát mịn. Tôi
vẫn còn nhớ rõ vị trí từng bụi dứa dại, gốc nhãn, cây ngâu, cây duối mọc bên
đường. Mỗi vị trí trên đường làng là những kỷ niệm không thể nào quên của tuổi
thơ còn động mãi trong tôi. Cây ngâu trước ngõ nhà ông Nghiên vào mùa hè nở hoa
toả mùi hương thơm hắc, nhưng mỗi buổi tối tụi trẻ chúng tôi đi chơi về thường
phải tụm năm tụm ba vượt qua, nếu một mình phải chạy thật nhanh vì sợ gốc ngâu
có ma bắt nạt trẻ con. Cây nhãn từ đường làng xuống bến Đình xanh tốt, tán lá
trãi rộng là nơi ngồi nghỉ mát tuyệt vời mỗi khi dân làng đi làm về trước khi
xuống bến rửa chân tay mặt mũi. Vạt dứa dại rìa đường là nơi giữ mãi những kỷ
niệm tuổi học trò của chúng tôi, những lá dứa vươn dài sắc nhọn như những lưỡi
gươm khua vào trong gió. Cạnh lá dứa có rất nhiều gai nhưng học trò chúng tôi
vẫn lấy dao cắt sát gốc, rồi dọc đôi cánh lá làm chong chóng hứng gió quay
tròn. Những lúc cao hứng cuộn tròn lá dứa làm chiếc kèn loa thổi ti toe, ầm ĩ
cả góc làng; cũng có lúc dọc lá dứa mang ra bờ sông cắt nhọn phóng đi như những
mũi tên cắm phập xuống dòng nước xiết. Nhớ nhất là quãng đường làng nơi tôi
thường ngồi đợt mẹ đi chọ Bình Lâm về. Từ xa tôi đã thấy dáng mẹ tất tưởi với
đôi quang gánh nặng chĩu nào khoai, sắn, ngô, rau và vài ba cây mía tím làm quà
cho chị em tôi. Phấn khởi tột cùng, tôi chạy đến đón mẹ rồi hối hả đỡ những cây
mía từ vai mẹ xuống, lon ton vác chạy theo dáng vẻ nhọc nhằn của mẹ. Rồi những
đêm sáng trăng tôi cùng lũ trẻ trong làng trốn mẹ ra đường đến sân kho bày trò
chơi trận giả, rình rập trêu ghẹo những đôi anh chị thanh niên đứng chuyện trò
với nhau dưới gốc cây nhãn hoặc khuất sau những bụi dứa dại mọc ven đường, để
đêm về chìm trong giấc ngủ vội vàng vẫn còn nghe tiếng phàn nàn, trách móc của
người lớn tuổi.
Tuổi thơ cứ thế trôi đi, tôi lớn lên
trở thành anh "Bộ đội Cụ Hồ, trải qua những năm tháng chiến đấu dọc dài
biên giới ngăn bước quân thù phía Bắc. Tôi đi học và trở thành sĩ quan phục vụ
quân đội lâu dài, những kỷ niệm một thời tuổi trẻ về con đường làng năm xưa chỉ
còn là ký ức. Mỗi năm mấy bận thăm quê, tôi lại được bước chân trên con đường
làng bằng bê tông phẳng lỳ chạy dọc, nhưng bàn chân tôi cứ líu ríu như nuối
tiếc con đường làng đất cát pha mát lịm năm xưa. Dẫu bây giờ đường làng tôi
không còn những hàng cây dứa dại, cây nhãn, cây ngâu nữa, làng quê phát triển
hai bên đường toàn là những bức tường bao ngăn cách mỗi hộ gia đình. Nhưng hình
ảnh về con đường đất cát mịn vẫn còn mãi trong ký ức tuổi thơ tôi và của những
người ra đi từ những thôn làng quê nhỏ bé thân thương của mình. Ở đó đường làng
dẫn ta về với mẹ, dẫn ta về với kỷ niệm tuổi thơ đầy vất vả gian lao, về với
những khoảnh khắc bồng bột, thăng hoa, tạo đà cho ta cất cánh bay cao, bay xa.
Chính từ con đường làng đã dẫn bước chân người đi xa đúng hướng, biết đến nơi
cần đến và biết kiêu hãnh trở về khi đất nước bình yên không còn giặc giã.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét